Viết về một năm đã qua - 2017

15:21

Ngày hôm qua, sau khi xem hết chương trình We Choice Awards 2017 với chủ đề “Bình tĩnh sống”. Mình tìm đọc lại tất cả những câu chuyện của các nhân vật, những người trẻ truyền cảm hứng, những bài hát để nhận ra được rằng, mình đã quá gấp gáp, vội vã mà bỏ qua nhiều thứ.



Trong suốt một năm, mình không làm được nhiều điều. Nhưng mình nhìn nhận ra được một giá trị vô cùng quý giá, đó chính là sức khỏe. Điều được nhắc đến ở đây không chỉ là sức khỏe về thể chất, mà còn cả về sức khỏe tinh thần - đây có lẽ là điều mà nhiều người bỏ qua, trong đó có mình.

Ngày hôm nay, mặc dù rất muốn quay một video. Tuy nhiên mình không làm điều này nữa, bởi không có nhiều thời gian. Và mình muốn viết lại những trải nghiệm này để về sau có thể đọc lại - Một trải nghiệm tồi tệ.

Tuổi trẻ, thứ duy nhất mà chúng ta có là sức khỏe, nó nhiều hơn bất cứ thứ gì khác cộng lại. Tuy nhiên sức chịu đựng của mỗi người là có hạn, bởi thế hãy biết trân trọng sức khỏe của bản thân, bởi khi bạn gục ngã, chỉ có bạn mới cứu được chính mình.

Trải nghiệm này không có gì là hứng thú, thậm chí có thể những người trẻ còn chẳng thèm quan tâm đến nó. Bởi còn trẻ thì còn khỏe mà.

Phiêu Như Cơn Gió, Mắt lờ đờ không đáng tin,... là những miêu tả tả đúng nhất về bản thân mình trong khoảng hơn 2 tháng trước đây. Không thể nhận ra rằng, mình đang bị trầm cảm và gặp phải rất nhiều các vấn đề khác liên quan đến sức khỏe.

Thức khuya, nguồn gốc của mọi căn bệnh.


Mình thức khuya suốt hơn 1 năm trời liên tục, không thể thao, không vui chơi, không tụ tập bạn bè,... Khoảng thời gian đó với mình chỉ tồn tại 2 việc chính: Học, làm việc.

Thường xuyên thức đêm, thức đến 2-3h sáng, sau đó dậy và đi làm vào khoảng 8h30-9h sáng hôm sau. Nếu hôm nào mệt quá thì sẽ nghỉ nguyên cả sáng, hoặc cả ngày.

Thấm nhất câu nói được nghe khi còn bé: “Còn trẻ không chịu khó học, đến khi già có muốn học cũng chẳng được”. Bởi thế nên càng cố để mà thức, nhưng kéo dài quá lâu khiến cơ thể mình bắt đầu phản hồi không tốt.

Bị yếu gan, nóng trong người. Mình bắt đầu mua trà artisto, thuốc bổ gan để sử dụng. Gan tốt hơn và mình lại tiếp tục thức khuya.

Thêm cả bị viêm da cơ địa ở mặt (gần mắt) sau đó lan ra, phải đi viện 2 lần để khám, chữa khỏi lại bị tái lại. 

Gan càng ngày càng nặng hơn và mình bị phát ra bên ngoài như nổi mề đay, ngứa khắp người.
Suy nhược cơ thể, mắt lờ đờ, và căng thẳng kéo dài.

Nhìn đi nhìn lại thì cả một năm, cố gắng đến thế nào cũng loanh quanh việc ốm, đi viện, chữa bệnh. Rồi cuối cùng cũng chẳng làm được trò trống gì.

Gặp phải những vấn đề khiến tinh thần suy sụp.


Những bệnh phía trên chỉ là khởi nguồn cho dấu hiệu về tinh thần. Mình bắt đầu lo lắng, hoảng sợ khi cứ chữa xong bị tái lại.

Bỏ phần lớn thời gian để tìm hiểu, chữa bệnh, nhưng rồi chỉ với một việc duy nhất là đi ngủ sớm hơn mỗi ngày thì mình lại bỏ qua.

Khi bây giờ đọc bài báo phỏng vấn về Only C: 'Tôi bị trầm cảm, chán âm nhạc và muốn tự tử' mình mới hiểu nhiều hơn về vấn đề của mình. Rất may là chưa tới lúc muốn tự tử, nhưng cũng đã có đôi lúc mình muốn biết mất khỏi thế giới này.

Việc bị bệnh, chữa khỏi rồi bị tái lại khiến mình nghĩ tới việc phải chữa nó cả đời đã làm mình thực sự suy sụp. Trong khi đó, bệnh càng ngày càng nặng lên và không có dấu hiệu giảm dần.

Cũng có tìm hiểu, có đọc khắp các diễn đàn y học, tìm kiếm đủ mọi cách, mình biết mình phải làm gì, nhưng nếu ngưng học hỏi, ngưng căng thẳng, ngưng thức khuya, có lẽ mình sẽ bị thụt lùi mất. 

Một suy nghĩ vòng tròn quanh quẩn không có hồi kết dẫn đến lo lắng, căng thẳng và áp lực đè lên người.

Áp lực, lo âu, căng thẳng kéo dài và trầm cảm


Nếu ngưng cố gắng mình sẽ chẳng học được thêm bất cứ điều gì, tương lai có thể sẽ vô dụng.
Nếu ngưng làm việc, sẽ chẳng có tiền mà chữa bệnh, rồi đủ thứ tiền đổ lên đầu, làm thế nào để tiếp tục duy trì cuộc sống? Trong khi đó mình còn quá nhiều việc cần phải làm.

Mình làm việc trong mệt mỏi, uể oải, chán ghét.

Và đến giờ mình mới nhận thấy rằng, khi bị trầm cảm, mình chán ghét tất cả mọi thứ, dễ cáu gắt, dễ buông xuôi.

Biến cố mang lại cho mình những trải nghiêm tốt hơn


Nếu như có một lúc nào đó bạn cảm thấy mình không còn gắng gượng được nữa, đó là lúc bạn sẽ buông xuôi tất cả mọi thứ.

Đến một thời điểm, mình đã dừng hết tất cả mọi thứ, tình cảm, công việc, kiếm tiền, đi chơi nhiều hơn, tìm hiểu về bản thân nhiều hơn.

Thời gian này làm cho mình trở nên bình tĩnh nhiều hơn bao giờ hết. Mắt đã thôi lờ đờ, mặt cũng trở nên mập mạp hơn đôi chút. 

Đầu óc minh mẫn hơn, không còn căng thẳng, cáu gắt khiến mình có những suy nghĩ thoáng hơn và tiếp cận mọi thứ tốt hơn. Mình nhìn nhận ra được một số vấn đề về tâm lý của mình trước kia.
Mình vẫn sống ổn, vẫn làm việc bình thường, học hỏi mọi thứ nhanh hơn, thậm chí là với thời gian ít hơn trước. 

Vẫn có tiền đi trang trải mọi thứ, vẫn có thể đi chơi, đi du lịch, mua sắm nọ kia.

Sức khỏe của mình đã tốt lên rất nhiều, không cần phải dùng thuốc nữa, mình cũng chú ý đi ngủ sớm hơn.

Vậy nên mới nói: Nếu không có những ngày u ám, ta sẽ chẳng biết quy trọng ánh nắng mặt trời.
Và cũng may mắn khi mình hiểu về trầm cảm trước khi quá muộn: 

Về bệnh trầm cảm: http://vietnamnet.vn/vn/suc-khoe/cac-loai-benh/nhung-dau-hieu-nhan-biet-benh-tram-cam-365725.html

Thay vì nghĩ tới những điều lớn lao hơn, điều đầu tiên mình nghĩ đến là tìm lại nguồn cảm hứng và bắt đầu cho một năm tốt hơn.

Cảm ơn We choice 2017 với topic “Bình tĩnh sống” đã giúp mình có thêm nhiều động lực.


Đăng ký nhận bài viết mới

You Might Also Like

0 nhận xét

Contact me

E-mail: hi@tranvanvu.com
Phone number: (+84) 912.73.05.05
Zalo/ Viber: 0912730505
Facebook: fb.com/hi.tranvanvu
Skype: tranvu.ads

Follow me

color of the year 2016, pantone for summer days 󾌢󾌢󾌢

Được đăng bởi Trần Văn Vũ 2 Tháng 6 2016